Đinh-ri Bách Kệ
Những lời giáo huấn khẩu truyền của Đại Thành tựu giả Phadampa Sangye
Om! Cát tường thay!
1.
Hãy đem trọn thân, khẩu và ý hiến dâng cho Diệu pháp.
Nghiệp của các con rồi sẽ được chuyển hóa viên mãn,
Hỡi người dân Đinh-ri!
2.
Hãy giao phó tâm ý, cõi lòng và cả cuộc đời mình cho Tam Bảo.
Nhờ sức gia trì của Tam Bảo,
phước lành sẽ tự nhiên sinh khởi,
Hỡi người dân Đinh-ri!
3.
Hãy buông bỏ những bận tâm của đời này,
khởi tâm cầu lợi ích cho đời sau.
Con đường phía trước rồi sẽ đạt đến đỉnh cao,
Hỡi người dân Đinh-ri!
4.
Vợ chồng, quyến thuộc vốn vô thường,
chỉ như những người khách gặp nhau trong một quán trọ.
Đừng vì bất hòa mà tranh cãi hay oán trách nhau,
Hỡi người dân Đinh-ri!
5.
Tiền tài của cải vốn như huyễn hóa,
chỉ là vật tạm mượn trong chốc lát.
Đừng để sợi dây keo kiệt trói buộc tâm mình,
Hỡi người dân Đinh-ri!
6.
Thân xác bất tịnh này
chỉ là chiếc bao chứa đầy thức ăn.
Đừng quá chăm chút, tô điểm nó
vì lòng ham muốn dung sắc,
Hỡi người dân Đinh-ri!
7.
Quyến thuộc thân bằng cũng như huyễn hóa, chỉ khéo mê hoặc lòng người.
Hãy cắt đứt sự lưu luyến và chấp trước ấy,
Hỡi người dân Đinh-ri!
8.
Quê hương, nhà cửa cũng như lều trại của người du mục,
chỉ là nơi tạm dừng chân.
Đừng sinh tâm luyến ái, bám chấp,
Hỡi người dân Đinh-ri!
9.
Quê hương chân thật của các con là toàn thể chúng sinh trong sáu cõi.
Đừng chấp vào "ta" và "của ta",
Hỡi người dân Đinh-ri!
10.
Sáng sớm còn sống, chiều tối có thể đã nhận tín hiệu của cái chết.
Đừng chần chừ, hãy khắc ghi điều ấy vào tâm mình,
Hỡi người dân Đinh-ri!
11.
Hãy chuyên tâm tinh tấn nơi Diệu pháp, không để tâm tán loạn.
Khi chết, chỉ có Chánh pháp mới dẫn đường cho các con,
Hỡi người dân Đinh-ri!
12.
Luật nhân quả và quả báo của nghiệp là chân thật, không sai chạy.
Hãy dè dặt, tránh xa mọi điều bất thiện và tội lỗi,
Hỡi người dân Đinh-ri!
13.
Mọi pháp hữu vi do tạo tác đều giống như cảnh mộng.
Hãy an trụ trong trạng thái vô tạo tác để tu tập,
Hỡi người dân Đinh-ri!
14.
Điều gì các con còn chấp trước, hãy buông bỏ ngay điều ấy.
Thật ra, chẳng có gì nhất thiết phải nắm giữ,
Hỡi người dân Đinh-ri!
15.
Không ai ở mãi trong cõi đời này.
Hãy chuẩn bị hành trang cho cuộc viễn du ngay từ bây giờ,
Hỡi người dân Đinh-ri!
16.
Con khỉ trong rừng cứ ngỡ mình đang sống an vui,
nào hay lửa đã bao vây bốn phía khu rừng.
Hỡi người dân Đinh-ri!
17.
Dòng sông sinh, già, bệnh, chết không hề có chiếc cầu nào bắc qua.
Hãy chuẩn bị chiếc thuyền vượt sông ngay từ bây giờ,
Hỡi người dân Đinh-ri!
18.
Trên con đường hiểm trở giữa sinh tử và thân trung ấm,
bọn cướp là năm độc luôn phục kích cướp đoạt.
Hãy tìm một vị Đạo sư làm người dẫn đường,
Hỡi người dân Đinh-ri!
19.
Đấng có thể nắm lấy tay các con, không để các con ngã xuống,
chính là vị Đạo sư.
Hãy luôn tôn kính và đội Ngài trên đỉnh đầu mình,
Hỡi người dân Đinh-ri!
20.
Được Đạo sư dẫn dắt,
các con sẽ đến nơi mình mong cầu.
Vì thế, hãy khởi lòng tín kính sâu xa đối với Ngài,
Hỡi người dân Đinh-ri!
21.
Nơi nào có nhiều của cải,
nơi ấy dễ phát sinh lòng keo kiệt.
Hãy bố thí không phân biệt, không tiếc nuối,
Hỡi người dân Đinh-ri!
22.
Nơi nào có quyền lực,
nơi ấy cũng dễ sinh tạo nghiệp.
Hãy từ bỏ lòng ham quyền thế và thói ỷ mạnh hiếp yếu,
Hỡi người dân Đinh-ri!
23.
Người quyền cao, của nhiều,
chưa hẳn đã có an lạc.
Hãy chắp mười ngón tay trước ngực mà sống khiêm cung,
Hỡi người dân Đinh-ri!
24.
Ở đời sau,
thân bằng quyến thuộc sẽ rất ít.
Hãy đặt trọn niềm tin nơi Chánh pháp,
Hỡi người dân Đinh-ri!
25.
Nếu cứ mãi phóng dật và xao lãng,
con đường phía trước sẽ đi lạc.
Hãy quyết định dứt khoát ngay từ hôm nay,
Hỡi người dân Đinh-ri!
26.
Không ai biết khi nào Thần Chết sẽ đến.
Vì vậy, hãy luôn tỉnh thức và chuẩn bị ngay từ bây giờ,
Hỡi người dân Đinh-ri!
27.
Khi cái chết đến,
không ai có thể giúp ích cho các con.
Hãy tự cứu lấy chính mình,
Hỡi người dân Đinh-ri!
28.
Nếu quán tưởng đến cái chết,
các con sẽ thấy không còn điều gì thật đáng để chấp giữ.
Hãy luôn ghi nhớ điều ấy trong tâm,
Hỡi người dân Đinh-ri!
29.
Như bóng chiều mỗi lúc một dài khi mặt trời lặn,
Thần Chết không bao giờ dừng bước,
đang từng bước tiến gần các con.
Hãy khẩn trương tìm con đường giải thoát,
Hỡi người dân Đinh-ri!
30.
Hoa buổi sớm tuy tươi đẹp,
đến chiều rồi cũng héo tàn.
Đừng đặt niềm tin nơi thân xác này,
Hỡi người dân Đinh-ri!
31.
Khi còn sống,
thân người tựa như thân của chư thiên.
Nhưng khi chết,
nó đáng sợ hơn cả đạo quân của Ma vương.
Thân huyễn hóa này vốn chỉ lừa dối các con,
Hỡi người dân Đinh-ri!
32.
Khách buôn gặp nhau trong lúc họp chợ,
chợ tan thì sáng hôm sau mỗi người một ngả.
Bạn bè rồi cũng sẽ chia lìa,
Hỡi người dân Đinh-ri!
33.
Mọi công trình huyễn hóa
rốt cuộc đều phải sụp đổ.
Hãy tạo dựng đầy đủ các nhân duyên lành ngay từ hôm nay,
Hỡi người dân Đinh-ri!
34.
Con chim ưng của tâm thức
nhất định sẽ cất cánh bay đi.
Hãy chuẩn bị bầu trời cho nó ngay từ bây giờ,
Hỡi người dân Đinh-ri!
35.
Đối với tất cả chúng sinh trong sáu cõi,
những bậc từng là cha mẹ của mình,
hãy tu tập tâm từ và lòng bi mẫn,
Hỡi người dân Đinh-ri!
36.
Kẻ thù mà các con oán ghét
chỉ là huyễn hiện của nghiệp và luân hồi.
Hãy từ bỏ lòng sân hận cùng ác ý,
Hỡi người dân Đinh-ri!
37.
Lễ lạy và nhiễu quanh thánh tích
có thể tịnh hóa nghiệp bất thiện của thân.
Hãy bớt chạy theo những việc thế tục,
Hỡi người dân Đinh-ri!
38.
Trì tụng chân ngôn và quy y Tam Bảo
có thể tịnh hóa nghiệp bất thiện của khẩu.
Đừng mãi nói những lời vô ích,
Hỡi người dân Đinh-ri!
39.
Lòng sùng kính tha thiết
có thể tịnh hóa nghiệp bất thiện của ý.
Hãy luôn tôn kính và đội Đạo sư trên đỉnh đầu,
Hỡi người dân Đinh-ri!
40.
Da thịt và xương cốt sinh cùng nhau
rồi cũng phải chia lìa.
Đừng cho rằng mạng sống là vĩnh cửu,
Hỡi người dân Đinh-ri!
41.
Hãy lấy cảnh giới bản nhiên
làm quê hương chân thật của mình.
Ở đó sẽ không còn lưu lạc hay lầm lối,
Hỡi người dân Đinh-ri!
42.
Hãy xem tự tâm
là kho tàng châu báu tối thượng.
Kho báu ấy không bao giờ cạn kiệt,
Hỡi người dân Đinh-ri!
43.
Thực phẩm thù thắng nhất
là vị cam lồ của thiền định.
Người ấy sẽ không còn khổ vì đói,
Hỡi người dân Đinh-ri!
44.
Thức uống tối thắng
là cam lồ của chánh niệm.
Nguồn cam lồ ấy chẳng bao giờ khô cạn,
Hỡi người dân Đinh-ri!
45.
Người bạn chân thật nhất
chính là trí tuệ bản nhiên tự sinh.
Với người bạn ấy
không bao giờ có chia ly,
Hỡi người dân Đinh-ri!
46.
Đứa con quý báu nhất
là đứa trẻ của giác tính (Rigpa).
Đứa con ấy
không có sinh cũng chẳng có tử,
Hỡi người dân Đinh-ri!
Hỡi người dân Đinh-ri!
Sự tự giải thoát không cần nắm giữ
tựa như cơn gió thu se lạnh.
Đừng chấp thủ vào bất kỳ cảnh giới nào.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Rigpa (Giác tính) vốn không có thực thể,
tựa như cầu vồng giữa hư không.
Trong kinh nghiệm ấy,
không còn điều gì ngăn ngại.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Khi trực nhận được chân nghĩa của Pháp tính (Dharmatā),
cũng giống như người câm nằm mộng:
tự mình biết rõ,
nhưng vượt ngoài mọi ngôn từ và khái niệm.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Niềm hỷ lạc phát sinh từ sự chứng ngộ
giống như niềm vui của tuổi thanh xuân,
không thể dùng lời mà diễn tả.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Tánh sáng và tánh Không bất khả phân ly,
như vầng trăng hiện trong mặt nước.
Đối với bất cứ điều gì,
đều không còn sự bám chấp.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Hiện và Không vốn bất nhị,
như hư không bao la.
Nơi tự tâm
không có biên giới,
cũng chẳng có trung tâm.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Chánh niệm không tán loạn
giống như tấm gương của người thiếu nữ xinh đẹp:
chỉ phản chiếu,
không thiên lệch về bất kỳ lập trường nào.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Giác biết và tánh Không bất khả phân ly,
như hình bóng hiện trong gương.
Ở đó
không có sinh,
cũng chẳng có diệt.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Lạc và Không không thể nắm bắt,
như ánh mặt trời chiếu lên tuyết.
Không có gì
để xác định hay bám giữ.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Những lời nói hư vọng
tựa như tiếng vọng trong hang núi.
Đừng chấp trước
vào âm thanh.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Khổ và vui xoay chuyển không ngừng,
tựa như tiếng đàn tỳ bà ngân vang.
Tất cả đều vận hành
theo nhân và duyên.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Luân hồi và Niết-bàn
đều tự giải thoát,
như trò chơi của trẻ nhỏ.
Nơi tự tâm
không có sinh cũng chẳng có diệt.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Hãy quy mọi phân biệt giữa trong và ngoài
về nơi chính tự tâm.
Như băng tan thành nước,
mọi phân biệt đều tự tiêu dung.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Vô minh và vọng tưởng
giống như dòng nước đổ từ sườn núi.
Càng cố sức ngăn chặn,
lại càng không thể ngăn được.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Mọi huyễn hiện của luân hồi và Niết-bàn
đều như âm thanh tan vào hư không.
Trong mọi sự nương tựa,
không gì thù thắng hơn vị Đạo sư.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Khi năm thân Phật tự nhiên hiển lộ,
cũng như người tận mắt nhìn thấy cõi vàng.
Lúc ấy,
không còn mong cầu,
cũng chẳng còn lo sợ,
không có gì phải bỏ,
cũng không có gì cần lấy.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Thân người đầy đủ tự do và thuận duyên
quý báu như vàng ròng.
Đừng để đời người hiếm có này
trôi qua một cách vô ích.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Giáo pháp Đại thừa
quý như viên Như Ý Bảo Châu.
Dẫu tìm kiếm khắp nơi,
cũng khó gặp được.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Cơm ăn áo mặc của đời này,
dẫu lo liệu đến đâu,
rồi cũng sẽ hết.
Hãy gom tất cả tâm nguyện
vào nơi Chánh pháp.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Khi còn trẻ,
hãy siêng năng thực hành khổ hạnh và tu tập.
Đợi đến lúc tuổi già,
mọi việc đều khó thành tựu.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Ngay khi phiền não vừa khởi,
hãy lập tức dùng pháp đối trị.
Nhờ vậy,
mọi vọng tưởng sẽ tự giải thoát
ngay nơi chúng sinh khởi.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Hãy thường xuyên quán niệm
khổ đau của vòng luân hồi.
Đó chính là
lời cầu nguyện phát xuất từ đức tin chân thật.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Ngay trong đời này,
hãy phát khởi tinh tấn
và an trụ nơi bản vị của chính mình.
Đừng đợi đến khi chết
mới lo sẽ tái sinh về đâu.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Đời người ngắn ngủi
như giọt sương đọng trên đầu ngọn cỏ.
Hãy từ bỏ
giải đãi và biếng nhác.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Giáo pháp của chư Phật
tựa như mặt trời hiện giữa tầng mây.
Ngay lúc này,
ánh sáng ấy đang rạng chiếu.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Đừng quy lỗi khổ hay vui
cho người khác.
Căn nguyên của mọi nhân duyên
đều ở nơi chính mình.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nhờ duyên khởi của lòng tin,
con đường giải thoát trở nên gần hơn.
Hãy thường quán sát
những tai hại của luân hồi.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nếu thân cận bạn ác,
thói xấu sẽ dần tăng trưởng.
Hãy xa lìa
những người bạn dẫn đến điều bất thiện.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nếu thân cận thiện hữu tri thức,
mọi công đức sẽ tự nhiên tăng trưởng.
Hãy nương tựa
bậc thiện tri thức.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Dối trá và xảo quyệt
chỉ khiến mình và người đều bị lừa dối.
Hãy lấy chính lương tâm mình
làm nhân chứng.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Vô minh và mê lầm
là gốc rễ của mọi khổ não.
Hãy gìn giữ
chánh niệm và tỉnh giác.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nếu hàng phục được
năm độc và ba độc,
con đường giác ngộ
sẽ trở nên rất gần.
Hãy luôn nương tựa
các pháp đối trị.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nếu sức tinh tấn còn yếu,
sẽ khó thành tựu giác ngộ.
Hãy khoác lên mình
áo giáp của sự tu tập.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Do tập khí đã huân tập từ lâu,
tâm luôn hướng chạy theo ngoại cảnh.
Đừng mãi đuổi theo
dấu vết của quá khứ.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nếu sự hiểu biết nơi tâm còn cạn,
hãy chí thành cầu nguyện.
Nhờ đó,
sự chứng ngộ sẽ tự nhiên hiển lộ.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Nếu mong cầu an vui ở đời sau,
hãy biết nhẫn chịu gian khó trong việc tu hành.
Quả vị Phật
ở ngay trước mắt các con.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Ngay trong buổi đầu của mỗi cuộc gặp gỡ,
đã hàm chứa dấu hiệu của chia ly.
Hãy luôn ghi nhớ
lẽ hợp tan trong lòng.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Phần lớn bạn bè xưa
đã đi sang đời khác.
Những người tri kỷ
nay còn lại được bao nhiêu?
Hỡi người dân Đinh-ri!
Mọi khổ đau
đều sinh từ nghiệp bất thiện.
Dẫu là điều ác rất nhỏ,
cũng hãy từ bỏ.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Mọi an vui
đều sinh từ nghiệp thiện.
Dẫu chỉ là việc lành nhỏ bé,
cũng hãy siêng năng thực hành.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Từ nhân thiện và nhân ác
mà sinh quả vui và khổ.
Vì vậy,
hãy đoạn trừ điều ác,
siêng tu mọi điều thiện.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Ta, A-tsa-ra (Đạo sư),
không còn ở lại Đinh-ri nữa,
sẽ rời nơi đây.
Hãy dứt sạch mọi nghi hoặc
ngay từ hôm nay.
Hỡi người dân Đinh-ri!
Ta đã một lòng tu tập,
không để tâm tán loạn.
Các con cũng hãy
noi theo con đường ấy.
Lời kết
Những lời giáo huấn này
là khẩu huấn của Đức Tôn giả Đampa.
Được ghi chép lại
với mong muốn đem lợi lạc
cho chính mình và tất cả mọi người.
Nguyện những ai hữu duyên được nghe
đều khắc ghi sâu xa trong tâm
và đem ra thực hành.
Đó là những lời giáo huấn và di huấn mà Đại Thành tựu giả Phadampa Sangye đã ban cho người dân Đinh-ri. Tác phẩm này mang tên Đinh-ri Bách Kệ (Dingri Gyatsa), đến đây viên mãn.
Hết.