Pháp Dược Mật Tông là cách gọi những loại dược liệu, hương liệu và vật phẩm được sử dụng trong một số nghi quỹ Mật Tông Tây Tạng. Không chỉ mang ý nghĩa vật chất, các loại pháp dược còn được xem là những thành phần thanh tịnh, được chuẩn bị và sử dụng theo truyền thống của từng dòng truyền thừa.
Trong các nghi lễ Mật Tông, dược liệu có thể được kết hợp cùng thánh vật, hương liệu, cam lồ, kinh chú và các pháp vật để tạo thành những phẩm vật phục vụ cho việc cúng dường, tu pháp hoặc an trí trong các pháp khí.
Theo truyền thống Mật giáo, các loại pháp dược được lựa chọn với sự tôn trọng đối với nguồn gốc và tính thanh tịnh của từng thành phần. Khi được sử dụng trong nghi quỹ và kết hợp với trì chú, quán tưởng và gia trì, chúng trở thành một phần của pháp thực hành.
Pháp dược có thể xuất hiện trong nhiều hình thức như:
Dược liệu và thảo mộc thanh tịnh.
Hương liệu và các loại vật phẩm tự nhiên.
Dược liệu được sử dụng trong nghi lễ cúng dường.
Thành phần dùng để chế tác hoặc an trí trong Bảo Bình, Torma và các pháp khí.
Các loại dược liệu kết hợp cùng cam lồ và thánh vật theo từng nghi quỹ.
Cần phân biệt pháp dược trong nghi lễ Mật Tông với thuốc dùng trong y học.
Pháp dược mang ý nghĩa tôn giáo, nghi lễ và tu tập, không nên được hiểu hoặc sử dụng như thuốc chữa bệnh. Giá trị của pháp dược nằm trong nguồn gốc, nghi quỹ, sự gia trì và tâm nguyện của người hành trì.
Trong tinh thần Mật Tông, phẩm vật dù quý giá đến đâu cũng không quan trọng bằng tâm thanh tịnh, lòng cung kính và nguyện đem công đức đến lợi ích cho tất cả hữu tình.
Pháp dược là phương tiện;
Tâm thanh tịnh là nền tảng;
Gia trì và hành trì là sự tiếp nối;
Hồi hướng lợi ích chúng sinh là mục đích.